Thơ

Viết cho ngày mưa

LÊ ĐÌNH TIẾN |

Chia tay nhé xa thật rồi em ạ
Đàn chim sáng nay không tha nắng sang mùa
Chia tay nhé ta trở về cô độc
Đời không yêu tẻ nhạt những ngày mưa.

Đốt tờ thư cũ

BÍCH NGA |

có mùa thu chớm vàng phai
có vầng trăng khuyết đồi tây thẫn thờ
cuối sân sầu rụng hững hờ
phù dung một đóa
hong khô nửa chừng

Khúc ru đại ngàn

MINH VŨ |

Ước gì có những sớm mai như sớm mai này
Ta Lang ta đến
nắng xôn xao...
em chào ta nụ cười trổ hoa khóe mắt

Chiều mưa phố núi…

HUỲNH THỊ MỘNG TUYỀN |

Em về phố núi chiều mưa
Có cơn gió lẻ như vừa lạc nhau
Mẹ ngồi bên võng ca dao
Lời ru rưng rức quyện vào ngày xanh

Âu thuyền

ĐỖ THƯỢNG THẾ |

Con tàu khơi
Con tàu lộng…

Chiều ở một ngã ba sông

VŨ NGỌC GIAO |

1. chiều tàn phai
ngựa già nhìn ngã ba sông
lô xô sóng giạt
bềnh bồng mây trôi
cuối dòng, ráng rựng khơi vơi
đỏ trong mắt ngựa
một trời tàn phai!

Lúm đồng tiền

NGUYỄN GIANG SAN |

Má em lúng liếng đồng tiền
Cười chênh chao nắng phía miền thơ say
Ta về qua ngõ lụa bay
Bàn tay chạm giấc mơ ngày xưa xa

Hoài niệm xanh

VÕ KHOA CHÂU |

Bờm ngựa tàu cau
lưng trần mướt
trăng bụi

Chiều

PHAN THÀNH MINH |

Chiều làng ọc ạch bước trâu
Nắng xuôi miền lạ gối đầu xe rơm

Tìm nhau mùa hoa cau

ĐỨC TRÍ |

Tìm nhau mùa hoa cau nở
Mới hay tóc đã trắng ngần
Sương giăng chạnh lòng ngõ nhỏ
Nứt nẻ những gót chân trần

Câu thơ rồi cũng đắm thuyền

TỪ DẠ LINH |

Chia tay ngày ngã sang chiều
Tơ tình giăng mắc liêu xiêu nẻo về
Nào phải thuốc lú bùa mê
Trúc xinh lại đượm nét quê 
họa hình.

Vết nứt

NGUYỄN BÁ HÒA |

Bên ni bờ sông tôi
Triền dâu xanh lá mới
Vàng tơ ươm nắng đợi
Ruột tằm đau một đời
Bên kia bờ sông tôi
Lụa là khoe mắt hội
Phấn son chừng cũng vội
Phố thị chật vành môi

Chủ nhật

ĐỖ VĂN ĐĂNG |

Hôm ta về đến hoa tàn hết
Nỗi đợi chờ sao quá khắt khe
Bôn tẩu nửa đời nghe thấm mệt
Ngỡ đâu sắp tết lại sang hè!

Mưa tháng Bảy

NGUYỄN HOÀI ÂN |

Mưa đầu mùa
rưng rưng chiều tháng Bảy
chợt nghe lòng rong ruổi những bâng khuâng
những giọt mưa trượt dài qua ô cửa
con phố dài
phố vắng lưa thưa.

Duy Trinh

ĐỖ NHỰT THƯ |

Có phải em là Duy Trinh?
Một đời chung thuỷ
Đoàn Quý Phi vương giả
Tơ tằm rút ruột hóa kiêu sa.

Mùa hè

ĐINH LÊ VŨ |

Bây giờ là mùa hè
Mùa của những vòm mây trắng
Anh nhớ khoảng trời đầy nắng
Ngày chúng ta hai mươi...
Mùa hè in hình đôi môi
Chúng ta hôn nhau dưới tán phượng già nở hoa đỏ rực
Lũ ve trong sân trường không hề biết lặng im đúng mực
Chúng hồn nhiên kêu vang.

Tưởng tượng

TRẦN LÝ KHÁNH |

Em về trút bụi mù xa
Mùa xưa thấp thoáng hiên nhà buồn tênh
Ầu ơ khúc hát bên thành
Tiếc thương mấy độ tóc xanh vội vàng

Từ tạ bên sông

HỨA VĂN ĐÔNG |

Mấy độ hẹn về đây ngắm sóng
Có chiều rớt chậm với mây trong
Sông cũng tương tư và ngủ muộn
Lá rụng vào đêm chảy xuống dòng.

Bài thơ tình của cỏ

BÙI LONG |

Tôi trở lại dòng sông
Ngồi nghe nỗi buồn xanh lên từng sợi cỏ
Và nghĩ về em
Dòng sông ngây ngô dòng sông không ở
Ngớ ngẩn một dòng trôi

Những cánh phượng trên đường Hùng Vương

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Tuổi học trò giờ đi xa quá
Phượng rơi nhiều khôn xiết kể chiều ni
Ơi màu nắng dần tàn theo phố vắng
Người không về, mùa rất đỗi cô đơn